Về miền Tây vui quá

Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
Đó là cảm xúc, suy nghĩ của nhiều người khi đặt chân đến vùng châu thổ sông Cửu Long. Không phải cảnh quan, lịch sử, di tích, sản vật… mà chính là tính cách con người đã làm nên thứ “đặc sản” của miền Tây. Đây là một lợi thế so sánh để miền Tây thu hút khách du lịch.

Về miền Tây vui quá
Đó là cảm xúc, suy nghĩ của nhiều người khi đặt chân đến vùng châu thổ sông Cửu Long. Không phải cảnh quan, lịch sử, di tích, sản vật… mà chính là tính cách con người đã làm nên thứ “đặc sản” của miền Tây. Đây là một lợi thế so sánh để miền Tây thu hút khách du lịch.

Giống như nhiều lĩnh vực khác, du lịch ĐBSCL cũng thuộc dạng yếu kém nhất cả nước. Phải thẳng thắng nhìn nhận rằng ngoại trừ Phú Quốc, vùng đất trẻ này dường như chẳng có gì để so sánh với các địa phương khác trong cả nước. Cảnh quan na ná như nhau với đặc trưng “sông nước miệt vườn”. Về kiến trúc, văn hóa, di tích thì bề dày lịch sử quá mỏng so với Huế, Hội An hay Hà Nội… Vì vậy, chỉ có cách phát triển du lịch dựa vào thế mạnh còn lại là yếu tố con người với tính cách phóng khoáng, hào hiệp.

Thứ du lịch mà người viết muốn nói tới, thật sự không phải là mới và đã được khai thác từ mấy năm nay, nhưng chưa mang lại hiệu quả cao - du lịch homestay. Loại hình du lịch này đã phát triển khá sôi nổi ở các tỉnh Tiền Giang, Bến Tre, Vĩnh Long, An Giang…, nhưng phần lớn chỉ là tự phát nên không duy trì được lâu. Cụ thể như trước đây ở An Giang có dịch vụ “du lịch nông nghiệp” do Hội Nông dân tỉnh tổ chức dưới sự hỗ trợ của một dự án nước ngoài. Tuy nhiên, sau khi dự án kết thúc, dịch vụ này cũng không thể duy trì và phát triển. Đặc điểm chung của các mô hình homestay là phát triển tự phát thông qua các mối quan hệ với một số hướng dẫn viên nên chất lượng, chuyên môn, ngoại ngữ của các gia đình làm dịch vụ rất hạn chế, không hấp dẫn được du khách.

Theo các chuyên gia, du khách nước ngoài khi đi du lịch homestay không chỉ muốn được trải nghiệm cuộc sống, văn hóa gia đình của cư dân địa phương mà họ còn muốn sống, tìm hiểu về nét văn hóa cộng đồng của địa phương đó. Vì vậy, để phát triển loại hình du lịch này, địa phương phải bắt tay vào hỗ trợ các gia đình, xây dựng nét văn hóa làng xã. Tuy nhiên đến nay, điểm yếu này vẫn là lớn nhất và chưa được quan tâm đầu tư đúng mức.

Thức ăn có ngon, cảnh có đẹp cũng không thể bằng cảm xúc thật của con người. Khi thấy “vui quá”, người ta sẽ sẵn sàng quay trở lại.

                                                          Chí Nhân
Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
Các tin khác
Bài được xem nhiều nhất